Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Đề bài: Nêu những suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương.

Bài làm

Bác Hồ, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam đã đi vào cõi thiên thu nhưng sự nghiệp cách mạng, đạo đức và tư tưởng yêu nước, thương dân của Bác còn sống mãi trong muôn triệu trái tim Việt Nam. Hình ảnh cao đẹp của Bác đã trở thành đề tài sáng tác với tất cả niềm thành kính và biết ơn sâu sắc của các nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ. Bài thơ Viếng lăng bác của nhà thơ Viễn Phương đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc và nỗi nhớ thương Bác vô bờ.

Tiếng nấc nghẹn ngào như chợt bật ra của người con đi xa làm nhiệm vụ, nay trở về thăm khi Bác không còn nữa:

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

suy nghi cua em ve bai tho vieng lang bac cua vien phuong - Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác

Nhà thơ cùng với đồng chí, đồng bào bỗng lặng đi, kính cẩn nghiêng mình, rưng rưng cảm xúc khi đứng từ xa nhìn về lăng Bác qua rặng tre quen thuộc, thấp thoáng hình ảnh làng quê, thấp thoáng bóng Bác yêu thương:

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng

Cây tre, lũy tre vốn là hình ảnh quen thuộc được nhiều nhà thơ, nhà văn dùng để biểu tượng cho con người Việt Nam kiên trung, bất khuất, vươn mình đứng thẳng không chịu khuất phục trước kẻ thù, nay cây tre ấy hiện hữu ở bên lăng Bác cháy lên niềm tự hào trong mỗi chúng ta về những phẩm chất, truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam mà người Việt Nam tiêu biểu nhất, ưu tú nhất chính là Bác Hồ muôn vàn kính yêu.

Xem thêm:  Nghị luận sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Những phẩm chất đạo đức của Bác mãi sáng lấp lánh trong lòng chúng ta như một vầng mặt trời đỏ:

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Một sự so sánh liên tưởng độc đáo, đẹp và lạ mà tác giả đã sử dụng gợi cho ta nhiều cảm xúc mênh mang. Trên cao kia, mặt trời chói lòa của thiên nhiên có tự ngàn năm vẫn luôn tuân theo quy luật của nó, đều đặn xuất hiện mỗi ngày duy trì sự sống của vạn vật trên trái đất. Trong lăng, Bác với nhân cách cao đẹp được ví như một mặt trời cũng sẽ mãi tỏa sáng trong tâm hồn chúng ta.

Với tất cả niềm kính yêu và tiếc thương Bác vô hạn, tác giả hòa vào dòng người tưởng như bất tận để cùng trào dâng niềm cảm xúc, kết thành tràng hoa trong tâm tưởng, thành kính dâng lên Người. Dòng người ấy không chỉ có những người dân Việt Nam mà còn có cả bạn bè quốc tế, họ đến với đất nước yêu quý của chúng ta, đến với người chiến sĩ cộng sản lỗi lạc để bày tỏ sự khâm phục, ngưỡng mộ dành cho Hồ Chủ tịch.

Cảm xúc cứ trào dâng tha thiết rồi lại bị dồn nén vào những thời khắc cuối cùng của cuộc viếng thăm. Chỉ ít phút nữa, tác giả sẽ phải rời xa Bác để tiếp tục trở về với miền Nam yêu dấu, lòng nghẹn lại nỗi nhớ thương khôn cùng:

Xem thêm:  Thay mặt tập thể lớp viết thư (điện) gửi tới bạn cũ nhân dịp bạn đoạt Huy chương Vàng môn Nhảy cao trong Hội khoẻ Phù Đổng

Mai về miền Nam thương trào nước mắt,

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây,

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Bước chân lưu luyến chẳng muốn rời, lại bắt đầu những ngày xa cách, biết bao giờ mới lại có dịp trở về bên Bác, tác giả muốn hóa thân thành con chim bé nhỏ để ngày ngày cất tiếng hót vui quanh lăng Bác, hóa thân thành đóa hoa thơm tỏa hương dâng Bác. Và xúc động mạnh hơn, cảm xúc vỡ òa mang bóng hình quê hương, đất nước, đó là sự mong muốn hóa thân thành cây tre trung hiếu để được đền đáp ơn sâu nghĩa nặng và được sống mãi bên người. Đó cũng chính là tình cảm của nhân dân miền Nam nói riêng, toàn thể dân tộc Việt Nam nói chung đối với Bác Hồ muôn vàn kính yêu. Tình cảm ấy luôn tự nhiên, chân thật, mộc mạc, sâu lắng, chất chứa trong tim mỗi người dân Việt Nam.

Với những dòng thơ đầy xúc động chứa đựng niềm kính yêu và tiếc thương Bác vô hạn, tác giả đã nói hộ tấm lòng của muôn triệu người dân Việt Nam với Bác Hồ kính yêu. Bác đã đi xa nhưng hình ảnh của Bác còn sống mãi trong lòng chúng ta. Bài thơ được viết ra với tất cả tấm lòng kính của tác giả đã chạm tới trái tim chúng ta. Càng kính yêu Bác bao nhiêu, chúng ta lại càng tự hào về Bác bấy nhiêu và nguyện mãi mãi đi theo con đường mà Bác đã chọn, con đường giành độc lập cho dân tộc và ấm no hạnh phúc của nhân dân.

Xem thêm:  Thuyết minh về trò chơi dân gian: Ô ăn quan

Tuấn Đức