Phát biểu cảm nghĩ về bài Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến.

Bài làm

Nhà thơ Nguyễn Khuyến có nhiều bài thơ đều mang âm hưởng đồng quê, đất nước với vẻ bình dị, chân thật, mộc mạc. Bài thơ Bạn đến chơi nhà cũng vậy, bên cạnh tình bạn già gắn bó khăng khít là khung cảnh quê hương thân thuộc. Qua đó cũng cho ta thấy sự thông minh, dí dỏm của nhà thơ được bộc lộ khá rõ nét với từng câu chữ.

Tình bạn chân thành của ông đã vượt qua mọi khuôn khổ của những nghi lễ tầm thường, trải qua thời gian càng thêm thân thiết, keo sơn, tình bạn không phụ thuộc vào những giá trị vật chất tầm thường. Cuộc sống nghèo về vật chất nhưng lại giàu có về tâm hồn, về tình nghĩa ăn ở trước sau.

phat bieu cam nghi ve bai ban den choi nha cua nguyen khuyen - Phát biểu cảm nghĩ về bài Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến

Phát biểu cảm nghĩ về bài Bạn đến chơi nhà

Nhà thơ đã phá cách khi viết thơ thất ngôn bát cú Đường luật một cách sáng tạo, làm nên sự độc đáo của bài thơ.

Mở đầu bài thơ là lời chào hỏi chân tình, thân mật của hai người bạn thân lâu ngày gặp lại:

Đã bấy lâu nay bác tới nhà

Nhà thơ tỏ rõ sự vui mừng khi được gặp lại bạn sau bao ngày mong nhớ và sau những ngày cô đơn. Giờ là lúc để hai người bạn trò chuyện, giãi bày tâm sự. Tình cảm thể hiện từ trong cách gọi thân mật của nhà thơ với khách. Nhà thơ gọi khách là “bác”. Đây là cách gọi hết sức thân tình và có sự nể trọng. Qua cách xưng hô thể hiện sự gắn bó thân thiết giữa nhà thơ với khách. Thân thiết lắm, lâu ngày lắm rồi mới được gặp lại, quý lắm, vui lắm nhưng lại xuýt xoa mong khách thông cảm cho hoàn cảnh neo người của mình:

Xem thêm:  Văn biểu cảm về cây dừa

Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa

Từ bỏ chốn quan trường, Nguyễn Khuyến về sống nơi miền quê nghèo khó “chiêm khê mùa thối” nhưng vẫn được bạn cũ nhớ tới đến thăm, thật khác với thói thường của người đời. Vậy nên nhà thơ thực sự xúc động. Sự giàu có của tình bạn, cái tri kỉ trước sau như một ấy đã che lấp cái nghèo nàn về của cải, vật chất trong cuộc sống hiện tại:

Ao sâu nước cả khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà

Cải chửa ra cây, cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn, mướp đang hoa.

Với sự thông minh, dí dỏm, ông phân trần với khách về sự tiếp đãi không thể chu đáo của mình. Mọi thứ ở nhà đâu có thiếu gì, chỉ không có người để sai bảo, không có gì là có thể dễ dàng lấy ra sử dụng được, cái gì cũng đang độ dở dang. Gà thì vườn rộng, rào thưa. Cá thì ao sâu, sóng cả. Đến rau canh đạm bạc cũng không có được vì cải chửa ra cây, cà đang nụ, bầu còn non, mướp đang ra hoa. Hàng loạt hình ảnh về vật chất được tác giả nhắc tới. Những thứ ấy thường có sẵn ở quê nên khi tác giả liệt kê chúng ra nghe rất thật nhưng mà lại có vẻ như không thật, dều lấp ló ở đâu đó, không thể lấy về để tiếp đãi được vị khách quý dù chỉ một thứ. Bật lên cái thực tế cuộc sống nghèo của nhà thơ. Ông chả có gì ngoài tấm chân tình, cùng ngồi trò chuyện với nhau bên bàn nước mà: Đầu trò tiếp khách trầu không có. Đến miếng trầu mời khách là cái tối thiểu nhất cũng không có. Vậy nhưng tác giả không hề nói nhà chả có gì, chẳng phiền não hay than vãn một lời.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về mái trường thân yêu

Cách nói năng dí dỏm của nhà thơ gợi cho ta thấy nét vui và sự yên bình của chốn thôn quê. Cuộc sống nghèo về vật chất nhưng tâm hồn con người lại thư thái, sảng khoái. Cái nghèo cho ta biết ai mới là bạn tri kỉ, không chê ta nghèo để đến bầu bạn cùng ta. Kết bài thơ là một câu cũng rất hay:

Bác đến chơi đây ta với ta

Một tình bạn có thể kết hai con người làm một, đồng điệu về tâm hồn, tình cảm. Mọi thứ vật chất chỉ là những thứ tầm thường, không chen vào được tình bạn tri âm tri kỉ. Một người từ quan về ở ẩn chắc hẳn có nhiều tâm sự, một người từ xa tìm đến chắc cũng muốn được giãi bày. Ta không nghe được câu chuyện của hai người, chỉ thấy được tấm chân tình của họ dành cho nhau thật đáng quý.

Bài thơ Bạn đến chơi nhà là một nét sáng tạo trong lối miêu tả dí dỏm của tác giả, đưa người đọc đến với sự nhẹ nhàng, thi vị của bức tranh quê yên ả, thanh bình. Bài thơ cũng ca ngợi tình bạn thủy chung không màng hư danh vật chất của tác giả.

Tuấn Đức