Phát biểu cảm nghĩ bài Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ bài Cảnh khuya của Hồ Chí Minh.

Bài làm

Trong thời gian sống và hoạt động cách mạng ở chiến khu Việt Bắc, mặc dù phải vượt qua muôn vàn khó khăn, thử thách nhưng Bác Hồ vẫn luôn lạc quan, yêu đời, yêu cảnh vật thiên nhiên. Tình yêu thiên nhiên trong Bác luôn hòa làm một với tình yêu đất nước. Bài thơ Cảnh khuya được Bác sáng tác vào năm 1947 là một bức tranh đẹp về cảnh vật, bầu trời đêm trăng đồng thời là tâm sự, là nỗi niềm trăn trở của Bác về vận mệnh của đất nước trong công cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược.

Mở đầu bài thơ, khung cảnh vùng rừng núi đại ngàn hiện ra từ phía xa bằng hình ảnh của dòng suối trong lành:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

phat bieu cam nghi bai canh khuya cua ho chi minh - Phát biểu cảm nghĩ bài Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Phát biểu cảm nghĩ bài Cảnh khuya

Lời thơ như một tiếng reo vui, trữ tình, sâu lắng, gợi tả được sự yên tĩnh của trời đêm, yên tĩnh đến mức nghe được tiếng suối từ xa vọng lại. Tiếng suối ấy lại tựa như tiếng hát trong trẻo, ngân nga hay tiếng suối ấy gợi lên âm thanh của một cuộc sống yên vui mà Bác đang mong ước cho nhân dân.

Ánh trăng lồng lồng cùng với cảnh vật đã tạc một bức tranh sống động:

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Trăng và cây như những người bạn tri kỉ, quấn quýt lấy nhau, dệt lên bức tranh hoa hay người họa sĩ là Bác đã vẽ lại bức tranh tuyệt đẹp ấy cho chúng ta thưởng thức, mang hình ảnh quê hương Việt Bắc, nơi ngọn nguồn cách mạng lại gần với chúng ta.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Xa ngắm thác núi Lư qua con mắt của Lý Bạch

Yêu vẻ đẹp thiên nhiên, cảm xúc trước vẻ đẹp ấy, Bác đã ca ngợi, đã so sánh, đã khẳng định cảnh đẹp đó như được tô vẽ:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Cảm xúc của Bác như đang lan truyền tới chúng ta, bởi chính qua cách miêu tả của Bác, ta như có mặt ở nơi đây, được ngắm một kiệt tác thiên nhiên hùng vĩ. Nhưng chắc hẳn mỗi chúng ta đều chợt lắng lại cảm xúc với cái trạng thái “người chưa ngủ”. Bác chưa ngủ vì xúc cảm trước thiên nhiên kì diệu, trước tiếng suối, trước bóng trăng hay vì một lẽ nào khác? Câu thơ kết Bác đã bộc lộ nỗi lòng trăn trở của mình:

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Đất nước đang bước vào những ngày đầu của cuộc kháng chiến trường kì gian khổ. Bác cùng các cán bộ và chiến sĩ cách mạng có mặt nơi đây để chèo lái con thuyền cách mạng. Hình ảnh của đất nước luôn thường trực trong Bác. Bác luôn lo lắng cho vận mệnh của đất nước, của dân tộc, mong sao cho đất nước được độc lập, nhân dân được tự do, hạnh phúc.

Đọc đến câu kết bài, ta mới thấy người họa sĩ tài ba là Bác tại sao không chọn tả cảnh thiên nhiên vào ban ngày để nhìn cho rõ cảnh vật. Người họa sĩ đáng kính ấy đã tả cảnh vật vào ban đêm vì ban đêm Người không ngủ. Có thể hiểu Bác xúc cảm trước vẻ đẹp thiên nhiên đến không ngủ được vì thiên nhiên là một phần vật chất của đất nước. Thiên nhiên ấy có đẹp và mãi mãi thuộc về đất nước thì đất nước phải có hòa bình. Bởi lí do sâu xa khiến Bác không ngủ được chính là “nỗi nước nhà”. Nước nhà là tình yêu, là lẽ sống của Bác.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài ca dao: "Trong đầm gì đẹp bằng sen. Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng. Nhị vàng, bông trắng, lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"

Bổ ngang bài thơ, ta cảm nhận được Bác đi từ tả cảnh tới tả tình. Nhưng bổ dọc bài, ta sẽ cảm nhận sâu sắc hơn, trong mỗi cảnh lại chứa đựng tình cảm, nỗi niềm sâu lắng, mệnh mông của Bác. Con suối trong vắt chảy từ trong nguồn kia hay chính là ngọn nguồn cách mạng nơi đây mà Bác đang khơi nguồn để tìm ra chân lí, tìm ra con đường cứu nước, cứu dân hay Bác đang mơ về một cuộc sống yên vui cho nhân dân của Bác. Và ánh trăng với bóng cây cổ thụ kia đẹp như gấm như hoa ắt hẳn làm ta liên tưởng đến một cuộc sống hòa bình không có chiến tranh.

Chỉ với bốn câu thơ, Bác vừa tả cảnh vừa tả tình. Cảnh ở đây mang tính khái quát cao, không dàn trải nhưng lại chứa đựng những hình ảnh, âm thanh tiêu biểu của vùng rừng núi: tiếng suối, ánh trăng, bóng cây, có tác dụng gợi tả không gian rộng lớn, vừa tĩnh, vừa động, gợi cho người đọc nhiều cảm xúc.

Bài thơ khép lại nhưng chắc hẳn trong mỗi chúng ta đều mang một cảm xúc, một nỗi niềm, một tình yêu đất nước và lòng kính yêu Bác vô hạn. Hình ảnh quê hương Việt Bắc xa vời về địa lí mà Bác đã kéo nó lại gần với chúng ta không chỉ gợi lên một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp mà còn là bức tranh, một bản anh hùng ca về những ngày tháng lịch sử đấu tranh cách mạng đầy hào hùng của dân tộc.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ Phủ

Tuấn Đức