Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Đề bài: Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu.

Bài làm

Trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mĩ, nhân dân Việt Nam ta đã anh dũng đấu tranh giành lại độc lập cho dân tộc. Một trong những điều làm nên sức mạnh chiến thắng đó chính là tình đồng chí, đồng đội. Những con người cùng trên chiến tuyến, cùng kinh qua bao khó khăn gian khổ, hi sinh đã trở thành tri kỉ. Tình đồng chí ấy trong kháng chiến chống giặc ngoại xâm đã được nhiều nhà văn, nhà thơ ca ngợi. Bài thơ Đồng chí của Chính Hữu rất thành công khi khắc họa hình ảnh cao đẹp của người chiến sĩ, trong khói lửa đạn bom và khó khăn thiếu thốn đã ngời sáng lên tình đồng đội.

Sau mỗi chặng đường hành quân vất vả hay sau mỗi trận đánh, các anh lại được bên nhau để tâm tình, chia sẻ  những gì thân thuộc nơi quê nhà, là quê hương anh, là làng tôi:

Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cằn lên sỏi đá

phan tich bai tho dong chi cua chinh huu - Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Phân tích bài thơ Đồng chí

Cuộc chiến đã gắn kết những con người ở những miền quê khác nhau. Họ vốn là những người nông dân tuổi đời còn rất trẻ, cùng khoác lên mình màu xanh áo lính, cùng gác lại những riêng tư, gửi lại hậu hương, gia đình, làng xóm để có mặt nơi trận địa. Trong số đó có không ít người là anh lính tình nguyện, Tổ quốc cần các anh có mặt. Lớn lên từ những miền quê nghèo khó, các anh rất dễ cảm thông với nhau. Nay lại cùng chung lòng yêu nước, căm thù giặc, họ trở thành gia đình của nhau, yêu thương, gắn kết một cách hết sức tự nhiên.

Xem thêm:  Nghị luận câu tục ngữ: Đi một ngày đàng, học một sàng khôn

Súng bên súng đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ

Cùng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, các anh bên nhau thân thiết dẫu biết rằng cuộc chiến có thể diễn ra bất cứ lúc nào và có thể sẽ có những mất mát hi sinh. Các anh cứ vậy, trao cho nhau hơi ấm, trao cho nhau tình thương yêu.

Lên đường đánh giặc, các anh gửi gắm công việc gia đình cho những người ở lại, người ở lại làm thay phần việc của các anh và cũng không nguôi nỗi nhớ thương người ra trận. Biết được điều đó nên các anh luôn cố gắng cùng nhau vượt qua mưa rừng, vắt, muỗi, những cơn sốt rét ác tính:

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run  người vầng trán ướt mồ hôi

Nhân vật “tôi”, “anh” hai người đồng chí cùng chung chí hướng, chung khúc quân hành, chung cả những khó khăn nơi rừng thiêng nước độc, trở thành những kỉ niệm không thể nào quên. Thật xúc động trước tình cảm yêu thương, đùm bọc lẫn nhau của các anh:

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày

Tình yêu thương giữa những người đồng chí đã bù đắp cho trăm ngàn thiếu thốn vật chất, “Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”. Tình đồng chí thiêng liêng được thể hiện bằng những điều giản dị, những hành động cụ thể, tay nắm chặt tay yêu thương, tin cậy, truyền lửa cho nhau, tạo ra sức mạnh cùng nhau vượt qua tất cả.

Xem thêm:  Thay lời nhân vật Thuý Kiều (trong đoạn trích Thuý Kiều báo ân báo oán - tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du), em hãy viết đoạn văn kể lại cảnh báo ân Thúc Sinh, trong đó có sử dụng yếu tố miêu tả và biểu cảm

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo

Hình ảnh người chiến sĩ luôn ở thế chủ động, sẵn sàng “chờ giặc tới” nơi rừng hoang vắng như chưa từng có ai đặt chân tới, trời về khuya sương muối xuống tê buốt nhưng cũng chẳng làm các anh nao núng tinh thần, trong anh vẫn ngời lên tình yêu thiên nhiên đất nước “đầu súng trăng treo” bởi anh cùng đồng đội luôn“đứng cạnh bên nhau”. Các anh đang cùng cầm chắc tay súng bảo vệ cuộc sống yên vui cho nhân dân.

Bức chân dung giản dị, trong sáng về anh bộ đội Cụ Hồ, về tình đồng chí đã được  Chính Hữu khắc họa thật sống động. Là nhà thơ quân đội nên chất liệu về người lính được ông lấy từ chính nơi chiến trường, từ bản thân, từ những người đồng đội nên bức tranh ấy, câu chuyện ấy thật xúc động, mang lại cho người đọc sự cảm phục sâu sắc. Chúng ta hôm nay mãi tự hào về người lính năm xưa, những con người mang vẻ đẹp tâm hồn, sống có hoài bão, lý tưởng, luôn nêu cao tinh thần lạc quan, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ quê hương đất nước.

Tuấn Đức