Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Đề bài: Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách.

Bài làm

Nhân dịp khai giảng năm học mới vừa qua, ngôi trường trung học cơ sở mà tôi từng học đã tổ chức kỉ niệm 50 năm ngày thành lập. Khỏi phải nói, tôi vui sướng như thế nào. Đã là một công nhân rồi, vậy mà tôi cũng háo hức, mong chờ ngày ấy, có khi còn hơn cả lúc còn đi học. Bạn bè bao nhiêu đứa làm đủ các ngành nghề vậy mà chúng cứ tín nhiệm bầu tôi làm trưởng ban liên lạc. Nhà trường gửi thư mời qua sóng đài truyền hình thành phố. Tôi nhắn tin, gọi điện để hẹn với tất cả các bạn cùng lớp năm xưa. Điểm hẹn của chúng tôi tại một cửa hàng điện thoại gần trường. Đúng bảy giờ sáng ngày hôm đấy, chúng tôi cùng nhau bước chân vào thăm ngôi trường cũ.

ke lai buoi tham truong sau 20 nam xa cach - Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Ngôi trường năm xưa giờ đã nhiều đổi khác. Thẳng cổng trường vào là bức tượng đài anh hùng Lý Tự Trọng uy nghi, lẫm liệt. Dưới chân tượng đài, hai hàng tre ngà vàng óng rì rào trong gió sớm. Hai dãy nhà hai tầng tường sơn còn mới thay cho hai dãy nhà cũ kĩ, tường vôi bong tróc mà trước đây chúng tôi đã học. Đúng tám giờ mới khai mạc buổi lễ nên sau khi chào hỏi bộ phận lễ tân đón tiếp xong là chúng tôi xin phép đi tham quan toàn bộ bên trong trường. Trường có cả một hệ thống phòng chữa cháy hiện đại. Bể ngầm với sức chứa 10 m2 nước. Đi vào trong các phòng học, bàn ghế mới tinh, mặt bàn sạch sẽ. Hình như trẻ giờ ít nghịch hơn chúng tôi thì phải. Trước chúng tôi hay viết nghịch ra bàn, còn viết thư qua lại giữa khối sáng và khối chiều, thư nọ chồng lên thư kia mà vẫn dịch được. Còn bảng, không phải là bảng đen mà trước kia thỉnh thoảng chúng tôi lại đi lao động đánh lại bảng bằng pin cũ, bằng lá khoai lang. Bảng bây giờ là bảng sơn xanh chống lóa. Lớp nào cũng có màn hình kết nối internet. Tôi nhớ ngày trước cả trường cũng chỉ có một chiếc tivi kê ở nhà đa năng. Lại nói đến nhà đa năng. Vẫn trên nền diện tích cũ nhưng nhà đa năng giờ giống như một nhà hát kịch. Sân khấu với nhiều bậc lên xuống hai bên, được trải thảm đỏ. Ngoài phông nền ra còn có nhiều lớp phông khác phục vụ cho hoạt động văn nghệ. Sát chân phông lúc này đã xuất hiện rất nhiều lẵng hoa của các đơn vị, các tập thể, cá nhân đến chúc mừng nhà trường. Gần nhà đa năng là dãy phòng học bộ môn, phòng thư viện, thiết bị. Phòng Vật lý, phòng hóa học quy mô hoành tráng với nhiều dụng cụ thí nghiệm. Phòng thư viện, thiết bị với nhiều sách học, sách tham khảo, các tranh ảnh, bản đồ, đồ dùng trực quan phong phú hơn trước rất nhiều. Ra đến sân thể dục, trước chỉ có hố cát và mấy dụng cụ đơn giản để chúng tôi luyện tập, giờ thì giống như một sân vận động thu nhỏ, có sân bóng đá, sân chơi cầu lông. Chưa thăm thú được nhiều để cảm nhận hết sự thay da đổi thịt của nhà trường thì một hồi trống vang lên, tiếp theo là tiếng của một cô giáo làm chương trình rộn rã phát đi lời mời gọi. Tất cả chúng tôi về vị trí tập kết trong hội trường. Chương trình sắp bắt bắt đầu thì một sự cố bất ngờ xảy ra. Điện hội trường phụt tắt, tiếng loa ngừng bặt. Ngay lập tức tôi lên kiểm tra. Vâng, tôi là công nhân một nhà máy điện. Đây là chuyên môn của tôi. Phát hiện ra nguyên nhân, tôi cùng mấy thầy giáo dạy Vật lí sửa loáng cái lại đâu vào đấy. Tất cả thở phào nhẹ nhõm. Chương trình bắt đầu. Thầy Hiệu trưởng – người thầy dạy Toán của tôi năm xưa giờ tóc đã điểm sương – lên ôn lại lịch sử năm mươi năm thành lập trường, thầy nhắc cả về thế hệ học sinh chúng tôi, dù học tập trong điều kiện khó khăn thiếu thốn nhưng vẫn trưởng thành, là những người có ích cho xã hội. Cảm xúc của tôi lúc này bên cạnh niềm tự hào vì mình từng là học sinh của trường, tôi tự hào vì các bạn của tôi có nhiều người thành đạt, hôm nay vẫn dành thời gian cùng tôi trở về mái trường này. Còn tôi, dù chỉ là một người thợ điện, nhưng tình huống xảy ra hôm nay giúp tôi thấy yêu nghề hơn, càng thấm thía lời thầy cô dạy năm nào: Trong xã hội, nghề lao động nào phục vụ cho lợi ích xã hội, cộng đồng đều cao quý.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Tôi và một bạn nữa lên nâng lẵng hoa tặng cho nhà trường, đến gần hơn với thầy Hiệu trưởng, thầy vẫn nhận ra chúng tôi, bắt tay chúng tôi thật chặt. Vẫn là đôi mắt tươi vui và nụ cười ấm áp ấy, tỏa sáng cả gương mặt đã hằn chút dấu vết thời gian. Giây lát đứng trên sân khấu, chúng tôi nhìn gần hơn gương mặt những thầy cô giáo cũ và cả các thầy cô giáo còn rất trẻ mới về trường trong một cảm xúc rất khó tả.

Sau cuộc hội ngộ với bạn bè thầy cô đầy ấn tượng ấy, chúng tôi lại trở về với cuộc sống riêng, với công việc bận rộn của mình song tình cảm, lòng biết ơn thầy cô, niềm tự hào về mái trường trung học cơ sở, nơi đã chắp cánh ước mơ cho tôi và các bạn thì mãi mãi ở lại trong tim tôi.

Tuấn Đức