Cảm nhận về thầy cô dưới mái trường mến yêu

Đề bài: Cảm nhận về thầy cô dưới mái trường mến yêu.

Bài làm

Tự bao giờ trong em luôn trào dâng niềm kính yêu vô bờ với các thầy giáo cô giáo, những người đã và đang ngày ngày đứng trên bục giảng để giúp chúng em mở ra cánh cửa khoa học, bước vào đón nhận những nguồn tri thức mới, chắp cánh cho ước mơ của chúng em bay cao, bay xa.

Nhớ lại khi còn thơ bé, mới bước chân vào trường mầm non, tâm hồn em được tắm trong những ánh nhìn âu yếm của các cô. Dịu dàng làm sao khi bàn tay cô tết cho em từng bím tóc. Rồi những lần cô chăm sóc ân cần, dỗ dành bón cho từng cơm khi bỗng chẳng muốn ăn… Tất cả là những kỉ niệm ngọt ngào cứ ùa về trong nỗi nhớ, niềm thương.

cam nhan ve thay co duoi mai truong men yeu - Cảm nhận về thầy cô dưới mái trường mến yêu

Cảm nhận về thầy cô

Thầy cô trong mắt em lúc nào cũng thật đẹp, từ dáng hình đến nội tâm. Những tà áo dài duyên dáng của các cô trong ngày lễ, mềm mại như chính tâm hồn cô. Mỗi khi cô sải bước, tà áo ấy bay nhè nhẹ như múa theo bước chân cô.

Có lẽ, hầu hết học sinh đều đặt niềm tin tuyệt đối vào thầy cô của mình. Nhất là khi còn nhỏ, có những điều bố mẹ nói chưa chắc đã nghe, bố mẹ đem nói nhỏ với cô giáo, thế rồi cô giáo nói là nghe ngay. Trước đây, em biết niềm tin ngây thơ, tuyệt đối ấy là nhờ sự dạy bảo của bố mẹ. Mẹ nói rằng: Mẹ của con ở trường là cô giáo. Cô sẽ mang đến cho con những điều tốt đẹp, dạy con cách sống làm người…Giờ niềm tin ấy còn được kiểm chứng qua những tháng năm được cắp sách đến trường, qua những bài giảng tuyệt vời của các thầy, các cô.

Xem thêm:  Hăy chứng minh rằng một trong những truyền thống, đạo lí đẹp của dán tộc Việt Nam là "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", "Uống nước nhớ nguồn"

Với em, mỗi thầy cô là một dáng hình, một phong cách riêng, không thể trộn lẫn nhưng tất cả thầy cô đều mở ra cho em một chân trời mới, mở cho em cánh cửa bước vào thế giới tri thức của nhân loại, giúp em ngày càng nhận ra chân lí, dạy em cách sống làm người.

Là học trò, em cũng có lúc là tội đồ: quên sách vở, quên làm bài tập, ngủ gật trong lớp… hàng mấy chục tội lỗi. Nhưng thầy cô luôn bao dung, độ lượng, nhẹ nhàng chỉ bảo cho em thế nào là đúng, sai, cho em cơ hội sửa chữa, dắt em đi từ lớp này lên lớp khác. Em thấy mình lớn dần lên không chỉ trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, ông bà mà còn có cả những vòng tay yêu thương khác luôn dành cho em, đó là vòng tay của thầy cô.

Một ngày không đến trường là một ngày nhớ thầy cô. Hai ngày không đến trường là hai ngày nhớ thầy cô. Mỗi mùa hè không đến trường là cả một mùa hè nhớ thầy cô.

Thương lắm các thầy cô bởi vì em biết, hằng đêm, khi mọi người đã say nồng giấc ngủ thì thầy cô vẫn cặm cụi soạn bài, làm đồ dùng dạy học hay chấm bài. Có những khi con ốm, cô phải gửi con để đến với những đứa con không phải do cô sinh ra là chúng em.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Thầy cô luôn yêu thương chúng em, quan tâm đến mọi hoàn cảnh, dạy chúng em phải đoàn kết, chia sẻ khó khăn, giúp nhau cùng tiến bộ. Trong giờ học, thầy cô vừa dịu dàng lại vừa nghiêm khắc, giúp chúng em biết giữ kỉ luật học tập. Nhưng ngoài giờ học, thầy cô có lúc lại như là người bạn lớn của chúng em, cùng chơi và trò chuyện tâm tình với chúng em. Mọi lời nói, cử chỉ, việc làm của thầy cô đều là khuôn mẫu cho chúng em học tập.

Gần đây, đọc trên báo em cũng thấy có nhiều chuyện đáng buồn. Đâu đó có những thầy cô đã lỡ tay đánh hay lỡ lời mắng nhiếc, hoặc dùng những hình phạt nặng nề với học trò. Trước những câu chuyện buồn như vậy, lòng em se thắt. Tuy em chưa thực sự hiểu hết ngọn nguồn, rạch ròi giữa đúng, sai nhưng em cũng một phần cảm thông với những thầy cô giáo ấy. Có thể chỉ vì một phút nóng giận, không kiềm chế được mà ra nông nỗi như vậy. Chỉ là thông cảm một phần thôi vì tự trong thâm tâm em không bao giờ muốn những điều như vậy xảy đến với mình, để em mãi mãi được tôn thờ hình ảnh đẹp đẽ của các thầy, các cô. Em lại càng thấy thương các thầy cô hơn và tự nhủ với lòng mình sẽ luôn cố gắng chăm ngoan để các thầy cô của em không phải buồn, phải giận.

Xem thêm:  Giản dị trong đời sống, trong tác phong, trong quan hệ với mọi người, Hồ Chủ tịch cũng rất giản dị trong lời nói và bài viết vì muốn cho quần chúng nhân dân hiểu được, nhớ được, làm được. Em hãy tìm một ví dụ để chứng minh cho sự giản dị trong thơ văn của

Thầy cô, những người không chỉ cho em kiến thức mà còn cho em nguồn cảm xúc dạt dào. Mỗi một năm học đến, em lại được học thêm những thầy cô giáo mới, lại bắt chước từng nét chữ trên bảng, bắt chước giọng điệu hay một nét đáng yêu nào đó của một thầy cô nào đó. Lũ trẻ chúng em là vậy. Và mỗi một năm học kết thúc là một sự chia xa đầy xúc động. Em lại đón nhận một mùa hè với bao niềm vui nhưng vẫn có những khoảng lặng để dành cho nỗi nhớ thầy cô, những người em hằng yêu quý và kính trọng.

Tuấn Đức