Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù.

Bài làm

Hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù của nhà văn Nguyễn Tuân được sáng tạo từ một nguyên mẫu có thực trong cuộc sống. Không ai khác, nguyên mẫu đó đó chính là nhà thơ Cao Bá Quát, một con người có khí phách anh hùng và rất nổi tiếng về chữ viết đẹp. Thông qua tác phẩm, nhà văn tài hoa Nguyễn Tuân đã khắc họa hình tượng nhân vật tỏa sáng vừa mang tính hiện thực lại vừa mang tính lãng mạn. Nhân vật ấy được kết hợp hài hòa ba vẻ đẹp: tài hoa, khí phách và thiên lương trong sáng.

Huấn Cao, một người nghệ sĩ chân chính và tài hoa. Tài viết chữ của ông vừa nhanh lại rất đẹp. Chữ viết của ông tựa như những bức tranh nghệ thuật làm cho ai nhìn cũng mê đắm, coi như là vật báu nếu có được chữ của ông để mà treo trong nhà. Huấn Cao vốn là người sống có nhân cách, giàu lòng tự trọng. Đối với ông, chữ tâm phải đặt lên chữ tài, trên mọi thứ của cải, địa vị. Bởi thế, không phải ai ông cũng cho chữ, xin được chữ của ông đâu có dễ. Ông thường cũng chỉ cho chữ những người bạn tri âm, tri kỉ nhưng khi thấy cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quản ngục thì ông đã bằng lòng cho chữ vì không muốn phụ một tấm lòng trong thiên hạ.

Xem thêm:  Nghị luận: Suy nghĩ của bạn về lòng nhân ái trong cuộc sống hiện nay

cam nhan ve nhan vat huan cao trong tac pham chu nguoi tu tu - Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao

Trong con người ông luôn thống nhất giữa cái tâm với cái tài, giữa cái đẹp và cái thiện. Điều đó thể hiện rất rõ qua những lời khuyên của ông với viên quản ngục. Ông khuyên viên quản ngục thay nơi ở, nơi ở này không phù hợp để treo chữ. Chữ trên vuông lụa trắng tinh khôi là hoài bão tung hoành của một đời con người. Ông khuyên viên quản ngục về quê, thoát khỏi nghề cai ngục, giữ cái lương cho khỏi nhem nhuốc. Lời khuyên chân thành và đầy tính thuyết phục của ông đã gây xúc động mạnh và cảm hóa được viên quản ngục.

Là một tử tù mà lại đưa ra lời khuyên với người cai ngục cũng bởi Huấn cao là một người có khí phách anh hùng, sống hiên ngang, không hề khuất phục trước uy quyền và bạo lực. Ông vốn là một lãnh tụ của phong trào nông dân khởi nghĩa, công khai chống lại triều đình. Khi bị bắt giải vào nhà lao chờ ngày xử tử, ông vẫn ung dung, cao ngạo, coi kẻ bắt mình, gông cổ mình chỉ là thứ côn trùng. Khí phách của ông khiến cho phe đối kháng phải khiếp sợ, tự thêu dệt thêm lên về ông như ngoài viết chữ đẹp, ông còn có thể bẻ khóa vượt ngục nữa.

Dường như ông không một phút nào sống với thân phận của người tử tù. Trong tù, ông vẫn ung dung rượu thịt. Lúc đầu, ông tỏ thái độ khinh bỉ viên quản ngục vì ông tưởng viên quản ngục này cũng sẽ giống như bao viên quản ngục khác, sẽ lấy quyền lực của mình để hành hạ, đánh đập người tù.

Xem thêm:  Dựa vào các tác phẩm Truyện và Ký, Nhật ký trong tù của Hồ Chi Minh, hãy giải thích và chứng minh ý kiến: "Văn thơ Hồ Chí Minh có một phong cách nghệ thuật hết sức phong phú và đa dạng”

Cứng rắn trước đối phương bao nhiêu, ông lại mềm mại trước cái đẹp, cái thiện bấy nhiêu. Khi nhận ra ở viên quản ngục tấm lòng biết yêu cái đẹp, ông đã cho chữ viên quản ngục.

Cảnh cho chữ thật độc đáo, diễn ra khi đêm đã về khuya, trong không gian chật hẹp, tối tăm, bẩn thỉu của nhà tù. Tấm lụa trắng với nét chữ tươi tắn và mùi mực thơm đối lập hẳn với cái dơ dáy, nhớp nhơ của nhà tù. Càng nổi bật hơn nữa là sự đối lập giữa hình ảnh người tử tù cổ đeo gông, chân đeo xiềng xích vẫn ngồi để sáng tạo ra những nét chữ bay bổng với hình ảnh viên cai ngục khúm núm và thầy thơ lại gầy gò run run bưng chậu mực. Giữa nơi cái ác hiện diện cũng chẳng thể hủy diệt được cái đẹp và quyền lực thì đã có sự chuyển hóa. Sức mạnh của cái đẹp, cái thiện đã chiến thắng cái xấu, cái ác.

Nhân vật Huấn Cao tượng trưng cho cái đẹp, cái thiện, ý chí hiên ngang bất khuất trước kẻ thù. Cho dù ở trong hoàn cảnh éo le phải bị giam cầm trong ngục tối vẫn không khi nào rơi vào thế bị động, vẫn sống ung dung, tự tại. Đồng thời tác giả cũng bày tỏ quan điểm của mình về cái đẹp, khẳng định cái tài phải đi với cái tâm, cái đẹp và cái thiện không thể tách rời nhau. Khi đọc Chữ viết người tử tù, gặp gỡ nhân vật Huấn cao trên trang sách, chắc hẳn người đọc nào cũng đồng tình với quan điểm đó của tác giả.

Xem thêm:  Vẻ đẹp của con sông Hương mà em cảm nhận được qua bài tuỳ bút "Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc Tường

Tuấn Đức