Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên

Đề bài: Hãy nêu cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên.

Bài làm

Nguyễn Du, đại thi hào dân tộc, nhà nhân đạo chủ nghĩa lớn của văn học Việt Nam. Ông sinh ra trên mảnh đất được xem là vùng địa linh nhân kiệt, hiếu học và trọng nhân tài. Bản thân ông đã để lại cả một di sản lớn về tư tưởng nhân văn và vẻ đẹp nghệ thuật qua sự nghiệp văn thơ của mình. Sự nghiệp ấy gắn liền với tác phẩm Truyện Kiều mà nội dung xoay quanh cuộc đời, thân phận của nàng Kiều có duyên tình trắc trở. Đoạn trích Trao duyên là sự khởi đầu cho 15 năm lưu lạc của nàng Kiều.

Trong tình yêu, mối tình đầu thật khó quên với mỗi người. Kiều yêu Kim Trọng với tình yêu đầu đời của người con gái. Nhưng để cứu cha, nàng phải bán mình chuộc cha, đành đứt đoạn duyên tình. Nàng đã nhờ em gái thay mình chắp nối tơ duyên:

Cậy em, em có chịu lời,
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
Giữa đường đứt gánh tương tư,
Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em

cam nhan cua em ve doan trich trao duyen - Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên

Có thể thấy được Kiều đang mang một tâm trạng rất khó tả, khó mở lời. Là chị thì bình thường yêu cầu em gái một việc gì đó là có thể nói thẳng vào vấn đề. Vậy mà thái độ của Kiều lại khẩn khoản: Ngồi lên cho chị. Hành động của Kiều rất lạ: Lạy, thưa. Mối tình kia đang độ đơm hoa, kết trái bỗng dưng vì biến cố gia đình mà đứt đoạn. Tình yêu chân chính chỉ có một. Vậy mà, cũng vì quá yêu Kim Trọng mà nàng Kiều lại mang ra nhờ vả em gái dù biết rằng Kim Trọng cũng chỉ yêu mình mình. Đây chính là sự chắp nối gượng ép, dùng “keo loan” để “chắp mối tơ thừa”.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi

Nàng day dứt nhớ lại buổi đầu hẹn ước, tưởng không gì có thể chia cắt nàng với Kim Trọng, đau đớn vì cảnh nhà và phải đứng trước sự lựa chọn giữa tình và hiếu:

Kể từ khi gặp chàng Kim
Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề
Sự đâu sóng gió bất kì
Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai

Thương cho thân phận Kiều phải sống trong xã hôi phong kiến đầy rẫy những bất công, lừa lọc, tráo trở. Khi cha bị vu oan thì vốn là người con có hiếu nàng không thể khoanh tay đứng nhìn. Cách duy nhất để cứu cha là nàng phải bán mìnhVậy là, số phận đẩy đưa khiến một người con gái tài sắc vẹn toàn như nàng phải chịu đau khổ.

Bởi vậy, trong sự phân vân, ngập ngừng, khó mở lời với em gái là một sự giằng xé nội tâm. Không ai muốn mang tình yêu của mình trao cho người khác. Nhưng với Kiều, khi biết tình yêu không thể giữ được dù trong lòng rất yêu thì người con gái mà nàng tin cậy và yên tâm nhất chỉ có thể là Thúy Vân, em gái của nàng, vốn cũng là một người con gái xinh đẹp, nết na:

Ngày xuân em hãy còn dài
Xót tình máu mủ thay lời nước non
Chị dù thịt nát xương mòn
Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây

Để thuyết phục được em gái, Kiều phải lấy tình máu mủ ruột già ra mong em động lòng mà bén duyên với chàng Kim thay chị. Dẫu mai này Kiều có gặp cảnh khổ ải, thịt nát xương tan cũng vui lòng với hạnh phúc của em.

Xem thêm:  Tình yêu trong truyện “An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thuỷ”

Thái độ của Kiều lúc này đã dứt khoát hơn, niềm tin gửi gắm tình yêu vào người em sắt đá hơn, dù rằng trong sâu thẳm nàng vẫn còn nhiều lưu luyến:

Chiếc thoa với bức tờ mây
Duyên này thì giữ, vật này của chung
Mai sau dù có bao giờ,
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.
Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu, đền nghì trúc mai

Quyết định chọn chữ hiếu, Kiều phải từ bỏ mối tình đầu của mình, thể xác thì còn nhưng tâm hồn nàng như đã chết một nửa, chỉ còn là đớn đau, nghĩ về cái chết. Những kỉ vật của tình yêu nàng mong Vân thay nàng cất giữ, nâng niu. Dẫu có chết thì hồn vẫn vấn vương quay trở về.

Trước quyết định khó khăn nhất là bán mình chuộc cha, trao duyên cho em gái, nỗi nhớ người yêu thêm quay quắt, nàng chỉ còn biết nói lời tạ từ trong đớn đau:

Trăm nghìn gửi lạy tình quân,
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi
Phận sao phận bạc như vôi!
Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng
Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!
Thôi thôi! Thiếp đã phụ chàng từ đây

Một sự chia li đầy đắng cay, ngang trái, còn sợ hơn cả cái chết. Nàng chỉ còn biết trách phận mình bạc như vôi đến nỗi phải từ bỏ mối tình đẹp đẽ của mình.

Xem thêm:  Âm vang của hào khí Đông A qua hai tác phẩm “Thuật hoài” (“Tỏ lòng” của Phạm Ngũ Lão) và “Bạch Đằng giang phú" (“Bài Phú sông Bạch Đằng” của Trương Hán Siêu)

Đoạn trích Trao duyên là một đoạn hay trong Truyện Kiều. Bên cạnh nói về thân phận đắng cay của nàng Kiều khi phải bán mình chuộc cha, đoạn trích còn thể hiện nhiều lớp nghĩa: ca ngợi tình yêu son sắt, ca ngợi sự hiếu thuận của người con đối với cha và cũng đề cao tình cảm chị em thân thiết gắn bó tới mức có thể nhờ cậy, trao duyên. Qua đoạn trích, chúng ta càng thêm thương cảm thân phận những người con gái trong xã hội phong kiến, họ luôn phải chịu thiệt thòi, cay đắng trước cuộc sống đầy bất công.

Tuấn Đức