Cảm nghĩ về mẹ thân yêu của em

Đề bài: Nêu cảm nghĩ của em về mẹ.

Bài làm

Trong cuộc sống, người mà em thương nghĩ đến đầu tiên mỗi khi vui hay buồn đó chính là mẹ. Cho dù càng lớn lên thì đôi khi có những điều em hay giấu kín trong lòng, không muốn chia sẻ cùng ai kể cả mẹ thì đối với em mẹ vẫn luôn là những gì thiêng liêng nhất, yêu thương nhất.

Mẹ em là một người phụ nữ nhỏ nhắn, hiền hậu. Mẹ làm y tá tại một bệnh viện của tỉnh. Lúc còn nhỏ, vào ngày nghỉ học, mẹ phải đi trực, thỉnh thoảng em được theo mẹ sang bệnh viện chơi. Mẹ thường dặn em chơi ngoan để mẹ và các cô làm việc.

cam nghi ve me than yeu cua em - Cảm nghĩ về mẹ thân yêu của em

Cảm nghĩ về mẹ

Ở khoa nơi mẹ làm, các cô ai cũng vui vẻ và thân thiện với mẹ. Đổi lại, em thấy mẹ luôn ân cần quan tâm đến mọi người. Thỉnh thoảng nhà có gì ăn ngon mẹ cũng bảo cất để dành phần các cô ở khoa.

Trong công việc mẹ rất tận tụy. Vì mẹ không cho đến gần, mẹ bảo đến gần làm ảnh hưởng đến công việc của mẹ, đứng từ xa quan sát em thấy mẹ hỏi han, tươi cười, nhẹ nhàng với bệnh nhân. Nhìn gương mặt dù mệt mỏi của những người bệnh mà mẹ chăm sóc em thấy mắt họ ánh lên niềm vui.

Công việc đòi hỏi phải đi trực nhiều nhưng việc gia đình mẹ sắp xếp đâu vào đấy. Bố em lúc nào cũng bảo: Cơm mẹ các con nấu là ngon nhất. Nhà em ở gần nhà ông bà ngoại, mỗi khi nhà ông bà có cỗ, mẹ em chắc chắn làm “bếp trưởng”. Mẹ đeo cái tạp dề hoa, miệng phân công người này làm cái này, cái kia, tay mẹ thoăn thoắt cắt tỉa hoa, quả và các món ăn, bày biện đẹp mắt. Bà em bảo: Mẹ cháu nấu ăn ngon với lại mẹ cháu làm ngành y nên cái khoản sạch sẽ cứ gọi là yên tâm nhất. Nghe bà nói thế, mẹ em mỉm cười: Con của mẹ mà lại!

Xem thêm:  Cảm nhận về kè phản bội nhục nhã Va-ren trong truyện ngắn Những trò lố hayVa-ren và Phan Bội Châu của Nguyễn Ái Quốc

Nhà em lúc nào cũng gọn gàng chủ yếu là công của mẹ. Giờ thì em đã lớn, mới biết giúp mẹ một tí chứ trước kia mẹ làm tất mà chẳng một lời phàn nàn. Bố thì lúc nào cũng bảo bố là đàn ông, lo việc lớn chứ ai lại làm mấy việc cỏn con. Nói vậy thôi chứ lúc rỗi rãi, đôi khi bố cũng làm cũng làm cùng mẹ. Những khi ấy bố hay pha trò cho cả nhà cùng cười.

Khi mẹ cười là khi em vui nhất. Mẹ cười, để lộ ra hai hàng răng trắng đều đặn. Khi ấy ánh mắt mẹ như cũng cười theo, mẹ nhìn cả nhà với đầy tình yêu thương trìu mến.

Với em, mẹ là một người phụ nữ rất dịu dàng. Chẳng bao giờ mẹ quát mắng chúng em. Mẹ dạy bảo hai chị em em từng li từng tí. Khi chúng em mắc lỗi, mẹ cũng nhẹ nhàng khuyên bảo chừng nào chúng em hiểu ra thì thôi. Còn không mẹ buồn, ánh mắt mẹ chùng xuống. Mà mỗi khi nhìn mẹ buồn là em cũng buồn theo mẹ. Bởi vậy, chị em chúng em luôn bảo nhau phải cố gắng để làm mẹ vui. Mẹ không chỉ dịu dàng với con cái mà với mọi người mẹ cũng rất dịu dàng. Cả xóm em ai cũng khen mẹ như vậy. Hôm xóm em tổ chức ngày hội đại đoàn kết, gia đình em đạt gia đình văn hóa tiêu biểu. Riêng mẹ em được lên nhận phần thưởng cá nhân tiêu biểu và mẹ được đọc báo cáo tham luận, giọng mẹ trầm ấm, dễ nghe.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Qua đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Mẹ đi làm lâu rồi vậy mà kiến thức phổ thông thì mẹ còn nhớ như in. Bài nào khó, chỉ cần mẹ hướng dẫn là em cũng nghĩ ra. Chả thế mà hồi đầu năm học, mẹ dẫn em đến nhà cô giáo chủ nhiệm nhờ cô kèm. Vốn là bạn học phổ thông của mẹ em nên cô chủ nhiệm bảo: Cậu kèm con hộ tớ đi để tớ dành thời gian kèm mấy em học chưa tốt trong lớp. Chả gì ngày trước cậu cũng là lớp phó phụ trách học tập. Nghe vậy, em càng tự hào về mẹ hơn.

Mẹ em, một người phụ nữ không phải quyền cao, chức trọng như mẹ của một số bạn trong lớp em. Nhưng mẹ em là một người phụ nữ bình thường có bao nhiêu phẩm chất tốt đẹp mà em luôn tự hào và muốn noi theo. Em mong ước mẹ luôn khỏe mạnh, xinh đẹp, dịu dàng như bây giờ để chị em em, bố con em mãi mãi được quây quần bên mẹ trong tình yêu thương vô bờ mà mẹ đã đã luôn dành cho cả nhà.

Tuấn Đức