Cảm nghĩ về thầy cô giáo kính yêu

Đề bài: Nêu cảm nghĩ về thầy cô giáo kính yêu.

Bài làm

Tục ngữ có câu:

Không thày đố mày làm nên.

Đúng vậy, học sinh dù chăm chỉ, thông minh đến đâu nhưng nếu thiếu đi sự dạy dỗ, chỉ bảo của thầy cô giáo thì khó có thể có được thành công chắc chắn trong việc học tập cũng như hình thành nhân cách. Trong suốt quá trình học tập ở trường, tình cảm thầy trò trong em ngày càng trở nên sâu sắc qua từng bài giảng, từng sự quan tâm ân cần của thầy cô dành cho em và lòng kính trọng, biết ơn của em đối với thầy cô giáo là vô bờ bến.

Mỗi khi nghĩ về thầy cô, trong em lại hiện lên những hình ảnh thân thương nhất mà em không thể nào quên. Ngay từ những buổi đầu tiên cắp sách tới trường, em đã ấn tượng mạnh mẽ với hình ảnh tà áo trắng, ánh mắt dịu hiền của cô nhìn em đầy âu yếm mến thương, xua tan trong em cảm giác bỡ ngỡ, ngại ngùng. Những nét chữ nuột nà, mềm mại chạy trên bảng, những giọng nói ấm áp, truyền cảm vang lên trong mỗi giờ học. Những chồng vở mỗi ngày trên bàn cô với bao nhiêu sự mong chờ của chúng em được cô chấm mà chúng em đâu có biết rằng, để thực hiện đều đặn, thường xuyên công việc ấy, thầy cô hầu như kín hết thời gian trên lớp không có giờ nghỉ. Ở trường, mọi hành động, lời nói, việc làm của thầy cô đối với em đều như là một khuôn mẫu để em học và làm theo.

Xem thêm:  Cảm nhận khi đọc bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lý Bạch

cam nghi ve thay co giao kinh yeu - Cảm nghĩ về thầy cô giáo kính yêu

Cảm nghĩ về thầy cô

Mỗi một năm học qua đi lại để lại trong em bao kỉ niệm. Lớp một thì được cô cầm tay nắn nót viết từng nét chữ. Có lần em viết đi viết lại mãi mới được vậy mà cô vẫn chẳng mắng nặng lời. Rồi kỉ niệm ngày lớp hai, tan học chờ mãi mẹ cũng chẳng đến đón, em đang chực khóc thì cô xuất hiện như một cô tiên đến an ủi em. Cô gọi cho mẹ không được nên đã dặn lại bác bảo vệ rồi chở em về. Cô đi chầm chậm và dặn em để ý xem có gặp mẹ đi đón không. Thì ra mẹ bị hỏng xe đang ngồi chữa bên đường mà mẹ lại để quên điện thoại ở cơ quan nên cũng không gọi cho cô được. Năm học lớp ba, giờ ra chơi em đã ra vầy nước mưa, cô nhìn thấy gọi vào nhưng hôm đấy về em bị ốm phải nghỉ học, cô cùng các bạn đến nhà động viên. Cô ân cần nhắc nhở em lần sau nếu trời mưa hay nắng to đều không được ra sân chơi vì rất đễ bị ốm. Em nhớ mãi những kỉ niệm thân thương mà em có được với các thầy các cô giáo trong những năm học qua. Những kỉ niệm ấy sẽ là hành trang tuổi học trò, giúp cho tâm hồn em thêm đẹp, thêm phong phú.

Những buổi đến trường, thầy cô không chỉ giúp em đến với tri thức khoa học của loài người, không chỉ cảm thụ cái đẹp qua các tác phẩm văn học hay đưa em về với những thời kì lịch sử xa xôi của đất nước, của thế giới mà thầy cô còn dạy cho em bao điều hay, lẽ phải, những kĩ năng, những phẩm chất cần có trong cuộc sống, dạy cho em lòng dũng cảm, đức tính thật thà. Thầy cô còn dạy cho em biết căm ghét, tránh xa cái xấu, yêu cái đẹp và biết sống vì mọi người. Lúc nào trong em cũng mang tình cảm yêu quý, kính trọng và biết ơn các thầy cô giáo, những người lái đò thầm lặng chở khách qua sông.

Xem thêm:  Hồ Chủ tịch có dạy: "Học với hành phải đi đôi. Học không hành thi vô ích. Hành mà không học thì hành không trôi chảy". Em hiểu lời dạy trên như thế nào?

Chúng em cứ lớn dần sau mỗi năm học, lớn về thể xác, về trí tuệ và cả tâm hồn là nhờ công lao của cả cha mẹ và thầy cô giáo. Bởi vậy, đối với em, thầy cô giáo đã từng dạy mình trong quá khứ hay thầy cô giáo đang trực tiếp dạy đều là những người đáng kính trọng, biết ơn. Tình cảm ấy sẽ theo em mãi mãi trên bước đường đi tới, nhắc nhở em phấn đấu, rèn luyện để không phụ lòng mong mỏi của các thầy các cô.

Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương, lời bài hát từ thời còn là tuổi mẫu giáo vậy nhưng giờ đây vẫn cứ vang lên tha thiết trong tim em. Thầy cô đúng là người mẹ thứ hai của chúng em ở trường. Lúc chúng em còn nhỏ thì chăm sóc cho chúng em từng li từng tí. Khi chúng em lớn lên một chút, thầy cô vẫn ân cần chỉ bảo, mong muốn những điều tốt đẹp đến với chúng em. Em thầm nhủ sẽ luôn cố gắng để không bao giờ phụ lại công lao dạy dỗ của các thầy các cô.

Tuấn Đức