Cảm nghĩ về ông đáng kính của em

Đề bài: Nêu cảm nghĩ về ông đáng kính.

Bài làm

Nhà em ở gần nhà ông bà ngoại. Mỗi lần sang thăm ông bà, em chỉ cần đi qua một con dốc nhỏ là tới. Những khi ấy em thường nằm võng cùng ông, nghe ông kể chuyện thời chống Pháp. Ông ngoại em năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Với em, ông là người luôn gần gũi, quan tâm yêu thương em hết mực.

Ông em xưa kia là một chàng trai Hà Nội, nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ. Mới đầu ông là bộ đội chủ lực Hà Nội, sau ông xung phong đi chiến dịch Điện Biên Phủ. Ông không kể nhiều về mình như nhìn những tấm Huân Huy chương treo trên tường em cũng phần nào đoán ra. Vâng! Ông em là người lính chống Pháp, là quân của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chứ chẳng chơi, không tự hào sao được. Ông bảo ông ước một lần được lên Điện Biên, trở lại quả đồi A1, nơi ông và đồng đội đã chiến đấu với quân thù, nhưng giờ tuổi cao, sức yếu ông không thể đi được nữa. Mắt ông nhìn xa xăm, thoáng chút buồn, thương ông quá. Em nói với ông: Ông ơi, lớn lên, cháu sẽ lên đó thay ông, cháu đi về sẽ kể lại cho ông nghe về những nơi cháu đến để ông đỡ nhớ.

cam nghi ve ong dang kinh cua em - Cảm nghĩ về ông đáng kính của em

Cảm nghĩ về ông

Ông hay kể về thời niên thiếu của mình. Đất nước có giặc giã, chả được học mấy đâu. Ông được học hết lớp 5 cũng là dạng khá ở làng rồi. Lúc 15 tuổi, ông cũng tham gia truyền bá quốc ngữ. Bị giặc vây bắt, ông chạy thoát được nhưng lúc nhảy tường rào, ông bị vấp ngã, bong mất hẳn chiếc móng của ngón cái chân phải, lúc đấy chả biết đau là gì, chỉ vui vì chạy thoát được không địch bắt thì liên lụy đến tổ chức và cả gia đình. Tự hào quá, ông của em đúng là một chiến sĩ cách mạng dũng cảm.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về đêm trăng Trung thu

Sau này, hòa bình lập lại, ông chuyển công tác về ngành Giao thông. Ông lại say mê làm đường, cầu, cống để có những con đường huyết mạch cho xe chạy. Ông em có chuyên môn vững vàng lại tận tụy trong công việc nên được cơ quan tin tưởng giao cho phụ trách những tuyến đường trọng yếu.

Vui nhất là nghe ông kể thời ông đi học bổ túc. Vì yêu cầu công việc cần phải nâng cao trình độ, lúc bấy giờ ông em cùng phải ngoài bốn mươi tuổi rồi mới đi học bổ túc cấp II. Ông kể thầy giáo thì trẻ, học viên thì già, cũng có lúc học viên không nhớ bài, không làm bài vì bận công tác, thầy cũng chỉ pha trò chứ không phê bình, cả lớp cùng cười rôm rả. Em khoái nhất là ông em khi đó còn làm Bí thư chi bộ lớp học, là người kết nạp thầy giáo của ông vào Đảng.

Sau đợt học ấy, ông em được tổ chức cất nhắc làm Giám đốc một xí nghiệp cầu đường. Ông bảo, bấy giờ nhiều người trẻ, có trình độ kĩ sư, họ rất giỏi. Ông chỉ có kinh nghiệm còn chuyên môn thì chắc không bằng họ nhưng kỉ luật cơ quan vẫn đâu ra đấy, cấp dưới luôn phục tùng cấp trên. Em nghe thế càng thấy ông tài thật, lãnh đạo được cả những người giỏi chuyên môn hơn mình. Ông bảo em: Thời ngày nay khác rồi. Cháu muốn làm tốt việc gì trước hết phải học cho giỏi, học không giỏi không làm lãnh đạo được đâu nhé. Vừa nói, ông vừa cười và xoa đầu em. Em thì cãi ông lem lém: Không đâu, cháu không làm lãnh đạo đâu, cháu chỉ thích ở nhà với ông thôi!

Xem thêm:  Cảm nhận về một nét đẹp của xứ Huế thân thương qua bài Ca Huế trên sông Hương của tác giả Hà Ánh Minh

Vừa mới đây, ông em bị một trận ốm nặng. Ông nằm một chỗ, người gầy xọp, em thấy thương ông vô cùng. Thật may, rồi ông cũng khỏi nhưng chiếc xe đạp ông vẫn đạp thường ngày giờ thì bác em đem cất đi rồi. Ông chỉ đi lại trong nhà chứ không đi đâu xa được nữa. Mỗi ngày đi học về, em lại chạy ào lên để được quấn quýt bên người ông hiền hậu, đáng kính.

Tuổi thơ của em lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ và không thể thiếu hơi ấm tình yêu của người ông đã dành cho em. Mỗi khi nhớ về ông là trong em lại trào dâng niềm tự hào về cuộc đời của ông, một cuộc đời cống hiến cho cách mạng. Ông không chỉ là người ông mà em yêu quý, ông còn là thần tượng của em. Em ước sao thời gian trôi chậm lại, ông của em sẽ sống thật lâu để em luôn được thấy ông, được sà vào lòng ông mỗi buổi đi học hay đi đâu về.

Tuấn Đức