Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ em

Đề bài: Nêu cảm nghĩ về nụ cười của mẹ.

Bài làm

Mẹ của em, người mẹ mà em luôn yêu quý và kính trọng nhất luôn che chở, vỗ về nâng giấc khi em còn bé, luôn là chỗ dựa tinh thần của em những lúc vui buồn. Có mẹ thật là hạnh phúc. Em yêu nhất là nụ cười của mẹ. Mẹ em là người phụ nữ hiền lành luôn yêu thương bố con em. Bởi vậy, nhìn nụ cười của mẹ em thấy thật thật ấm áp. Mỗi khi mẹ cười, mẹ đẹp tựa như một nữ thần trong mắt em. Nụ cười ấy của mẹ sẽ luôn theo em trên bước đường học tập và cuộc sống sau này.

Mỗi buổi sáng khi em thức dậy sau một giấc ngủ dài thì hình ảnh đầu tiên em thường thấy đó chính là nụ cười của mẹ, một nụ cười dịu hiền kèm theo những câu nói âu yếm như chứa đựng tất cả tình yêu thương mà mẹ đã dành cho em: Dậy rồi à con, hãy bắt đầu các công việc buổi sớm một cách nhanh chóng nhé! Hay: Con trai hôm nay dậy hơi muộn rồi, mẹ đang định gọi đây! Mỗi lần như vậy em không biết là mẹ dậy từ bao giờ mà bữa sáng chuẩn bị cho cả nhà đã tinh tươm. Cả nụ cười của mẹ nữa, không có vẻ gì là mệt mỏi cả. Gương mặt mẹ luôn rạng rỡ bởi nụ cười ấy.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài ca dao: "Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

cam nghi ve nu cuoi cua me em - Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ em

Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

Đi học hay đi bất cứ đâu là em lại nhớ về mẹ với nụ cười đôn hậu. Nụ cười ấy cứ như làn gió mát đến với em ngày nắng nóng, sưởi ấm cho em ngày đông giá lạnh. Nụ cười ấy cứ như là tài sản riêng của em khi em còn bé, thấy mẹ cười với những đứa trẻ khác thể nào em cũng ghen tị. Mẹ bảo những lúc ấy kiểu gì em cũng đòi mẹ bế đi ra chỗ khác, tránh xa cái đứa mà mẹ đã cười với nó.

Giờ em đã lớn, em đã quen được đón nhận nụ cười của mẹ. Khi em làm điều gì sai, mẹ buồn, mẹ lặng lẽ, không cười, Rồi mẹ nhắc nhở em mấy câu, dặn em phải thế này, thế kia. Em bỗng thấy buồn và ân hận vì đã để mẹ buồn. Em lại cố gắng thật nhiều để chuộc lại lỗi lầm. Đến khi thấy mẹ vui cười, em sung sướng vô cùng.

Ngày bà nội em mất, mẹ em khóc suốt vì thương nhớ bà. Bẵng đi một thời gian dài, nụ cười quen thuộc không xuất hiện trên đôi môi của mẹ. Phải khá lâu sau mẹ mới nguôi ngoai nỗi nhớ bà, nụ cười mới quay trở lại.

Nhớ những lần em bị ốm, mẹ bón cho em từng thìa sữa, thìa cháo, hát và kể chuyện cho em nghe, mẹ mỉm cười khích lệ em: Cố lên, cố lên! Con trai của mẹ, sắp khỏi rồi nào! Không biết do được mẹ chăm sóc hay do nụ cười trìu mến của mẹ mà mỗi khi ốm em thường rất nhanh khỏi.

Xem thêm:  Tục ngữ có câu: Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Nhưng có bạn nói: Nếu không có ý thức học tập thì chắc gì đã thu đưọc "sàng khôn” nào! Hãy nêu ý kiến riêng của em và chừng minh ý kiến đó là đúng

Năm học vừa qua, khi em cầm tấm Giấy khen sau buổi tổng kết về nhà thì mẹ vẫn chưa về. Em mong chờ từng giây  phút mẹ về để khoe với mẹ. Em nhớ mãi hôm ấy là một ngày nằng nóng, mẹ về, gương mặt mẹ ướt mồ hôi. Em chạy đi lấy khăn cho mẹ rửa mặt và bật quạt cho mẹ mát. Em chưa kịp khoe thì mẹ đã nhìn thấy tấm Giấy khen em để trên bàn. Mẹ vui lắm. Mẹ bảo xem nào, thành tích của con trai có đáng kể không nào. Rồi mẹ cười, nụ cười thân thương, quen thuộc rạng rỡ trên gương mặt ửng hồng của mẹ. Lúc đấy em bỗng thấy mẹ rất đẹp. Mẹ đã hơn bốn mươi tuổi rồi mà nhìn mẹ rất trẻ. Nhiều người cũng vẫn khen là mẹ em trẻ so với tuổi mà.

Những lần mẹ đi công tác, ở nhà mấy bố con em vật lộn với việc dọn dẹp nhà cửa và mấy bữa cơm. Thỉnh thoảng mẹ có gọi về nhưng cũng không thể bằng được khi mẹ ở nhà. Thiếu nụ cười của mẹ, nhà trống vắng hẳn. Lúc mẹ về thì khỏi phải nói, cả nhà ai cũng vui và em lại được ngắm nụ cười quen thuộc của mẹ sau những ngày xa cách, nhớ nhung.

Em lúc nào cũng yêu quý mẹ, yêu nụ cười của mẹ. Bởi bên trong nụ cười ấy là sự dịu dàng, đằm thắm, yêu thương và cả lo lắng dành cho em. Nụ cười ấy luôn ở trong trái tim em, cổ vũ cho em hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập, vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Em mong ước lúc nào mẹ cũng vui để em luôn được thấy mẹ cười.

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về mẹ yêu quý

Tuấn Đức