Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Đề bài: Nêu cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT.

Bài làm

Đã từ nhiều năm nay, khi mỗi mùa hè qua đi lòng em lại háo hức bước vào một năm học mới với biết bao quyết tâm và nghị lực bởi em luôn đặt mục tiêu cho mình phải học thế này, thế kia, đừng có mà thua các bạn. Cảm giác của ngày đầu tiên bước vào năm học mới làm em vui khó tả. Riêng cái ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường trung học phổ thông đối với em là một ngày vô cùng đặc biệt. Nó khắc sâu vào trong kí ức của em những cảm xúc và ấn tượng khó phai mờ. Em thấy mình bỗng lớn hơn rất nhiều trong bộ đồng phục mang tên ngôi trường trung học phổ thông của tỉnh nhà.

Ngày đầu tiên ấy cũng có những bỡ ngỡ như những ngày đầu tiên vào trường tiểu học rồi trung học cơ sở. Nhưng không còn là cái bỡ ngỡ pha chút sợ hãi ở tiểu học, không còn là cái bỡ ngỡ pha chút thẹn thùng, ngại ngùng ở trung học cơ sở, mà giờ đây chỉ đơn giản là bỡ ngỡ với một môi trường mới. Tất cả cảm giác ấy đều qua đi rất nhanh chóng. Mọi thứ trở nên thân thuộc lạ thường ngay từ buổi đầu tiên này.

cam nghi ve ngay dau tien buoc vao truong thpt - Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Hôm nay, em được vào học trường trung học phổ thông, chặng đường cuối cùng trước khi xác định hướng đi cho tương lai, bao ước mơ tươi đẹp được em ấp ủ nhen nhóm nay đã có đất để hiện hữu. Em bước chân vào bên trong cánh cổng trường uy nghi, mặt ngẩng cao, ngực ưỡn ra như muốn thể hiện mình đã là một thanh niên thực thụ. Ai hôm nay bước vào đây mà chẳng giống như em mà sao em thấy thật hãnh diện và tự hào về điều này: Học sinh trung học phổ thông!

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Lưu biệt khi xuất dương của Phan Bội Châu

Sao lại không hãnh diện được chứ! Không cần phải cha mẹ đưa đón như năm nào. Một mình tự đạp xe, tự chuẩn bị cho mình tất cả từ trang phục đến sách vở, xe và một số vật dụng khác. Rõ ràng em thấy mình khác hẳn ngày hôm qua, chỉ là một cậu bé lớp chín, một cậu bé học trung học cơ sở.

Vào trường trung học phổ thông, em có thêm nhiều bạn mới đến từ các huyện trong tỉnh và vẫn được gặp lại một số bạn học cũ. Nhưng bạn cũ hay mới thì tất cả cũng đều rất chững chạc, vẫn hồn nhiên tuổi học trò mà không chí chóe như ngày hôm qua. Tiếng nói của chúng em cứ vỡ ra ồm ồm nghe đến lạ.

Rồi em được gặp gỡ cô giáo chủ nhiệm. Những phút làm quen với lớp, cô không dặn dò nhiều như cô giáo trung học cơ sở. Cô chỉ nhấn mạnh về ý thức tự chủ, tự chịu trách nhiệm với bản thân. Em nghe cô nói thấy rất thấm thía, xác định cho mình là sẽ luôn chấp hành tốt nội quy của lớp và nhà trường.

Mấy hôm trước, em còn bị mấy anh chị lớn dọa rằng: Coi chừng nhé, vào trung học phổ thông không được nhõng nhẽo, không có chuyện thầy cô dỗ dành, vừa dạy vừa dỗ đâu, phải tự lo cho mình là chính. Em ngẫm thì cũng có cái đúng. Chúng em đã lớn rồi, đâu phải còn bé nữa mà thầy cô cứ phải lo cho từng li từng tí. Nhưng không hẳn thế. Ngày từ buổi đầu, em đã cảm nhận được sự yêu thương, trìu mến, sự ân cần của cô. Mấy đứa nhà xa phải ở trọ gần trường, cô đến gần động viên, an ủi và dặn kĩ hơn về nhiều điều, nhất là phải sống giản dị, tiết kiệm, không đua đòi, cảnh giác tránh xa cái xấu.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia

Vào trường trung học phổ thông, em không chỉ đơn giản là ước mơ năm học lớp mười có kết quả tốt mà em ước nhiều lắm. Em ước mình sẽ là một đoàn viên thanh niên gương mẫu, luôn tham gia tích cực các phong trào của địa phương và nhà trường. Em ước mình sẽ học thật đều các môn để kết thúc cấp học bước vào kì thi tốt nghiệp đầy tự tin. Và em ước sẽ chọn cho mình một trường đại học để bước chân vào đó trong ba năm tới.

Em nghĩ tới bố mẹ và các thầy cô mà em đã được học. Em thầm cảm ơn họ, những người đã giúp em có được ngày hôm nay, một thanh niên với hành trang của chín năm học đã qua.

Thời gian trôi đi, cảm xúc đã có phần lắng xuống nhưng mỗi khi nhớ về buổi đầu tiên bước chân vào nơi đây, trường trung học phổ thông thì mãi trong em là niềm tự hào về ngôi trường và tự tin về bản thân. Cảm xúc ấy sẽ theo em đi suốt chặng đường học tập, chắp cánh cho những ước mơ, khát vọng tuổi trẻ của em sớm trở thành hiện thực.

Tuấn Đức