Cảm nghĩ về bà đáng kính của em

Đề bài: Cảm nghĩ về bà đáng kính.

Bài làm

Bà ngoại em năm nay đã hơn tám mươi tuổi. Đi qua thời gian, mái tóc bà đã bạc trắng như cước. Chắc mọi người sẽ hình dung ra bà em ngồi nhai trầu như bao cụ bà khác. Nhưng không, bà em lại không biết ăn trầu. Vậy mà lúc nào trên bàn bà cũng có đĩa trầu để mời các cụ bà hàng xóm ăn lúc đến chơi nhà. Bà em, một con người thân thiện, đáng kính và luôn yêu thương em hết lòng.

Bà thường kể cho em nghe những năm tháng đất nước bước vào hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ. Bà khi ấy từ miền quê Hà Nam đã xung phong đi làm đường giao thông. Trong những ngày khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mĩ, cả phố em đi sơ tán thì bà vẫn ở lại để làm nhiệm vụ cấp trên giao. Mẹ em bảo khi đó, mẹ nhớ bà lắm. Tình hình cứ tạm yên là mẹ lại háo hức cùng các bác từ chỗ sơ tán trở về thăm bà rồi lại lấy đi đồ ăn thức uống do bà chuẩn bị để mang đi. Nghe bà và mẹ kể, mắt em ướt nhòe lúc nào không biết. Thương bà quá. Lúc ấy bà cũng chị bằng tuổi mẹ bây giờ, bà ăn đói, mặc rét, vừa làm việc công lại vừa lo cho mấy bố con em trong mối hiểm nguy khi mà bom đạn giặc Mĩ có thể trút xuống đầu bất cứ lúc nào.

Xem thêm:  Ca dao thực sự là tiếng hát về lao động và tiếng hát tâm tình của người dân lao động. Em hãy chừng minh điều đó

cam nghi ve ba dang kinh cua em - Cảm nghĩ về bà đáng kính của em

Cảm nghĩ về bà

Bà em sống rất giản dị. Quần áo, dép hay các vật dụng bà cũng chỉ có vừa đủ dùng chứ không nhiều. Bà bảo các con cháu không phải mua nhiều cho bà, bà cần gì bà sẽ bảo chứ mua nhiều không dùng hết phí đi. Ngôi nhà của ông bà cũng không phải là nhà xây kiên cố cao tầng. Đó là một ngôi nhà gỗ vách chát xi lợp mái tôn.

Bà em hay làm thơ. Thật kì lạ, xưa bà em chỉ được học qua lớp bình dân học vụ (xóa nạn mù chữ) vậy mà thơ của bà rất hay, em rất thích. Nhiều người hâm mộ vẫn đến xin thơ của bà về để ngẫm, có khi còn để dạy bảo con cháu. Em nhớ nhất bài thơ Làng tôi của bà, có mấy câu như sau:

Làng tôi xưa nghèo đến củ sắn, củ khoai

Cũng không ở lại với người nông dân

Họ chỉ biết làm đến cực tấm thân

Vẫn đói rét, bước chân trần ruộng buốt

Bà luôn dạy con cháu những điều hay, lẽ phải. Cả họ ai cũng tôn kính, răm rắp nghe theo bà. Không phải vì bà cao tuổi mà bà em có cái uy. Cái uy của bà toát ra từ thần thái của một người mà tuổi tác không làm bào mòn trí tuệ. Cái uy của bà từ nếp sống sạch sẽ, ăn ở hiền lành đức độ. Cái uy đấy còn từ cái cung cách nói năng rõ ràng, đầy thuyết phục của bà.

Xem thêm:  Trong Tụng giá hoàn kinh của Trần Quang Khải, em cảm nhận thế nào về niềm vui chiến thắng và lòng tự hào sau cuộc kháng chiến chống quân Mông - Nguyên?

Nếu nói về ngoại hình của bà thì bà em tuy không cao nhưng trong mắt em và nhiều người bà thực sự đẹp. Đôi mắt bà vẫn đủ sáng để ngày ngày đọc sách hay xem thời sự và xem những bộ phim mà bà thích.

Tình yêu thiên nhiên, yêu các loài vật của bà cũng khiến cho em vô cùng cảm kích. Vườn rộng thì không có nhưng trước cửa nhà bà có đám đất bà trồng ít hoa và ít rau, tính ra cũng có đến hàng chục loại, lúc nào cũng tươi tốt. Nhà có mấy con mèo thì bà chăm như chăm em bé. Trời mưa, bà vẫn đội nón đi mua cá tép về cho mèo. Bà thương chúng lắm, chẳng bao giờ đánh chúng cả. Lần nào ăn cơm trên bà, hễ có gì ăn bà lại nhắc: Cho mèo ăn đi khỏi tội nghiệp cháu!

Cái bể cảnh của bà, gọi là bể nhưng nó chỉ là mấy viên gạch chát xi măng lên. Bà nhờ người lấy bùn đổ vào rồi cho nước thế mà cứ đến hè những chiếc lá sen lại nhô cao dần, tiếp đến là nụ sen, hoa sen nở thắm hồng trên mặt bể. Phía dưới, đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội. Đó chính là một trong những nguồn vui của bà em.

Bà em, một người bà phúc hậu luôn dạy bảo con cháu sống hướng thiện, một người bà đã chứng kiến bao sự đổi thay của đất nước, bà chính là tình yêu lớn của em. Với gia đình, bà là cây cao bóng cả luôn che chở, tỏa bóng mát cho con cháu, là chỗ dựa tinh thần của gia đình em. Em thầm cảm ơn cuộc sống đã cho em được đến bên bà, là cháu của bà và mong ước bà sẽ luôn khỏe mạnh, trường thọ, chiến thắng bệnh tật, tuổi tác, thời gian.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về đêm trăng Trung thu

Tuấn Đức