Cảm nghĩ của em về mẹ yêu quý

Đề bài: Cảm nghĩ của em về mẹ.

Bài làm

Đầu năm học lớp sáu, cô giáo bảo chúng em viết bản sơ yếu lí lịch. Dòng khai về nghề nghiệp của mẹ, em viết: “Bán cá”, rồi đem nộp cho cô. Cô xem và bảo nếu mẹ bán cá thì viết là tiểu thương em nhé. Các bạn cười rúc rích. Không hiểu các bạn cười gì. Cười mẹ em bán cá hay cười em viết như vậy. Đối với em, dù mẹ em làm nghề gì em vẫn luôn yêu quý, kính trọng và biết ơn mẹ.

Ngày xưa, bố mẹ em học chung một lớp. Bố bảo mẹ học khá nhưng nhà ông bà ngoại đông con, kinh tế khá khó khăn nên học xong phổ thông là mẹ đã theo bà ngoại tập bán cá. Giờ thì bà ngoại em cũng đã ngoài tám mươi tuổi. Bà nghỉ bán cá lâu rồi. Mẹ em thì cũng đã theo nghề được mấy chục năm. Thỉnh thoảng, ngày nghỉ em cũng ra chợ ngồi cạnh để mẹ sai vặt. Thật lạ kì, chợ búa sớm hôm vất vả nhưng gương mặt mẹ em lúc nào cũng tươi vui rạng rỡ. Nói là ra để mẹ sai vặt nhưng chủ yếu là để cho mẹ vui thôi. Thế là em lại có bao nhiêu thời gian để ngắm mẹ. Khách đến là mẹ em đon đả mời chào, cân đầy đủ, làm nhanh, sạch, gọn, không để khách phiền lòng. Bởi vậy, khách đến cửa hàng của mẹ em ngày càng đông, ai cũng khen mẹ em vui vẻ, xởi lởi lại chân thật.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ Lời nói gói vàng

cam nghi cua em ve me yeu quy - Cảm nghĩ của em về mẹ yêu quý

Cảm nghĩ của em về mẹ

Cứ có khách là đôi tay của mẹ lại thoăn thoắt. Đôi bàn tay lao động ấy cũng chẳng hề bị nhăn nheo, sạm sụa bởi phải cầm dao, phải tiếp xúc với nước nhiều. Trái lại, cứ dời tay dao, tay thớt là đôi tay ấy lại trắng và mềm mại như thường. Bà em nói đùa: Tay mẹ mày lẽ ra phải cầm phấn, cầm bút mới đúng.

Mẹ chẳng bao giờ trách bà vì đông con mà mẹ phải khổ. Cả nhà cũng chỉ có mỗi mẹ theo nghề của bà. Mẹ còn bảo: Đi bán hàng thế này tối mẹ còn có thời gian bảo ban hai chị em em học, chứ bố các con đi công tác xa nhà, một hai tháng mới về được. Bố bảo chúng em phải biết thương mẹ, nghe lời mẹ cho mẹ đỡ vất vả. Mỗi lần bố đi, mẹ lại sắm đủ thứ cho bố. Trong túi đồ bao giờ cũng có món cá kho riềng thơm phức mang bản quyền của mẹ.

Có ai nghĩ rằng một người chuyên đi bán cá ở chợ lại là một cây văn nghệ không? Mẹ em vậy đấy. Cứ đến dịp xóm em chuẩn bị tổ chức ngày hội đại đoàn kết, thế nào mấy bác trong tổ cũng đến vận động mẹ em đi tập văn nghệ. Lần nào mẹ em cũng vui vẻ nhận lời. Em có thể bỏ những buổi đi xem xiếc, xem ca nhạc nhưng không thể bỏ những buổi văn nghệ của xóm em, vì ở đó có mẹ em, một người bán cá đang múa, đang hát trên sân khấu. Mẹ khiến cho em lúc nào cũng thấy tự hào về mẹ.

Xem thêm:  Miêu tả con vật ta yêu và thế giới loài vật quanh ta: Con gà què - Bài học về tình mẫu tử và sức sống mãnh liệt

Xóm em là xóm lao động. Mọi người chủ yếu là thợ xây hay làm nông nghiệp, bận tối ngày, ít để ý đến xung quanh. Đầu ngõ có ông cụ sống cô đơn một mình. Hoàn cảnh của cụ đáng thương lắm. Cụ bà bị mất trong trận cháy nhà khi em còn chưa ra đời. Từ bấy đến nay, mẹ em cứ chạy đi chạy lại giúp cụ bữa cơm, bữa cháo, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc cụ lúc ốm đau. Mẹ em làm việc đó xuất phát từ lòng thương cảm cụ chứ cụ nghèo lắm. Từ ngày cháy nhà mãi cũng không vực lên được. Nhưng rồi mẹ cũng không thể lo mãi cho cụ. Cụ tuổi cao quá rồi. Nhà nước cho cụ đi Trung tâm dưỡng lão cách nhà em mấy chục cây số. Hôm tiễn cụ đi, mắt mẹ em đỏ hoe. Mẹ bảo chăm sóc cụ lâu rồi, coi cụ như cha, cụ chuyển đi như thế hàng ngày không còn thấy cụ nhớ lắm.

Đôi tay của mẹ em, tấm lòng nhân hậu của mẹ em đã từng ngày nâng giấc em, dạy cho em biết sống yêu thương, chia sẻ.

Có thể với nhiều người, mẹ chỉ là người bình thường, nhưng với em mẹ thật vĩ đại. Mẹ luôn là tấm gương để cho em soi mình vào.

Mẹ em, người đã sinh ra em, nuôi em khôn lớn bằng tất cả tình thương và sự chắt chiu, lam lũ, người luôn mang đến hạnh phúc, nụ cười cho mấy bố con em. Mẹ không phải là người có chức tước, địa vị trong xã hội. Mẹ chỉ là một người bán cá. Nhưng em luôn yêu mẹ, sẽ mãi mãi là như vậy.

Xem thêm:  Giải thích câu nói An toàn là bạn tai nạn là thù nghĩa là gì

Tuấn Đức