Biểu cảm về cây tre Việt Nam

Đề bài: Biểu cảm về cây tre Việt Nam.

Bài làm

Tre xanh, xanh tự bao giờ

Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh

(Tre Việt Nam-Nguyễn Duy)

Cây tre từ ngàn xưa đã đi vào văn học như một hình tượng đẹp, tượng trưng cho những phẩm chất quý báu của con người Việt Nam. Tre mọc thành rừng, thành lũy, tre ôm ấp xóm thôn, làng bản. Cây tre gắn bó với người miền núi cũng như người miền xuôi bởi sức sống, vẻ đẹp và lợi ích của nó. Tre, một loài cây thật đáng yêu.

bieu cam ve cay tre viet nam - Biểu cảm về cây tre Việt Nam

Biểu cảm về cây tre

Em biết cây tre từ khi còn rất nhỏ. Cứ đến Tết, em lại được theo bố mẹ về quê. Hình ảnh thân thương đầu tiên là rặng tre trước ngõ. Nơi ấy, dưới bóng mát của tre, ông em thường ngồi trẻ nan tre đan rổ, đan nong, đan quạt. Xem ông làm, em lại ngắm tre. Tre đẹp quá! Em reo lên thích thú: Ông ơi, có cây tre con nhọn hoắt kìa! Ông em cười rồi lấy ngón tay gõ gõ vào đầu em: “Thằng cháu ngốc của ông, cái mầm cây nhô lên ấy gọi là măng biết chưa! Ô ơ…măng, hay quá, măng đẹp quá! Em định vào vuốt cây măng. Ông lại bảo: Măng có nhiều lông rặm lắm. Để chiều ông bẻ nấu cho mà ăn. Thì ra mọi khi bố mẹ em mua cây măng trắng ở chợ về lại làm từ cái cây măng xanh kia, thú vị thật. Ông em bảo rặng tre này có từ ngày chống Mĩ. Lúc đấy cả làng mới chỉ có vài rặng tre. Ai muốn làm gì thì xin nhà nào có là được. Hồi đấy xã phát động trồng tre để giữ đất, làm nhà, làm giao thông hào tránh bom Mĩ. Cây tre nhiều ích lợi thật. Bé làm măng ăn thay rau. Lớn lại làm bao nhiêu việc. Cây tre như người bạn của con người. Em đang ngồi xem ông làm và nghe ông kể chuyện về cây tre thì bà về. Ông bảo bà đưa nón để ông vót tre cạp lại cái vành cho chắc. Chà, thú vị thật, tre của ông em hiện hữu mọi chỗ mọi nơi, trên vành nón bà em đội, trong cái rổ bà em cắp, trên cái nong bà em phơi thóc, đôi đũa em ăn… Từ đồ vật nhỏ bé là chiếc tăm đến cái lớn hơn là dui mè mái nhà cũng được làm từ tre. Cây tre đáng quý biết bao! Tre gắn bó với người nông dân trong từng công việc. Hôm sau theo bà ra đồng, em lại gặp tre trong cái nơm, cái đó, cái thuyền thúng… Em hình dung nếu không có tre thì biết lấy gì để làm ra những đồ vật đó. Mới thấy ông cha ta từ ngàn xưa thông minh thật, đã biết trồng tre và làm ra các đồ vật từ tre. Cứ mỗi lầm về quê em lại thấy rặng tre đổi khác. Ông bảo tre lên khỏe lắm. Bao giờ hết đất thì ông phải phá bớt để tre không mọc sang đất nhà khác. Em ngắm rặng tre của ông không chán mắt. Có những cây cao vút lên trời, thân xanh mướt. Có những cây còn non mang nguyên bẹ. Lại có những cây non mà ông em bảo là măng đang được những cây cao bảo vệ. Lá tre mỏng tang, thuôn dài, mềm mại. Cả rặng tre rì rào trong gió như hát lời của tre. Em nhớ ra rồi, hồi còn học tiểu học, em được học bài “Tranh làng Hồ”, tác giả có nói than lá tre là một trong những thành phần tạo ra bột màu để vẽ trên giấy dó. Kể sao hết công dụng của cây tre. Hẳn nào mỗi lần lên chơi, ông em lại bảo với bố mẹ em là: Tao về không tao nhớ rặng tre lắm rồi! Với em cũng vậy. Mỗi lần xa quê là mỗi lần nhớ ông bà, nhớ lũy tre xanh mát. Nhớ bàn tay ông thoăn thoắt, khéo léo làm các đồ vật từ tre. Lũy tre như một người bạn thân luôn đón em từ ngõ mỗi khi em trở về quê hương.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về bố của em

Nhiều bài văn, bài thơ, câu chuyện hay về cây tre khiến người đọc dù ở bất cứ nơi đâu trên đất nước Việt Nam đều thấy hình ảnh cây tre gần gũi, thân thiết. Riêng với em, tre là một góc quê hương. Tre mang bóng hình của ông bà đáng kính. Tre thấp thoáng trong từng đồ vật em dùng hàng ngày. Em ước sao ông em sống mãi, trường tồn cùng rặng tre thân thương để mỗi lần về quê em lại được cùng ông ngồi dưới rặng tre xanh. Chắc chắn, em sẽ nhờ ông dạy cho cách làm một số đồ vật mà ông em vẫn thường làm từ tre. Yêu cây tre biết bao!

Tuấn Đức